Vạn Sĩ Yến thấy nàng ăn rất ngon miệng, lại nhớ lại mấy món lúc nãy Thanh Trúc bưng vào, hình như cũng chẳng có gì đặc biệt, ngay cả một phần ba của Hạc Quy Lâu cũng không bằng. Hắn nghiêng đầu nhìn nàng:“Ngon lắm sao? Thẩm Ngân Thu nuốt miếng đồ ăn trong miệng, chợt nghĩ đến chuyện hình như Vạn Sĩ Yến vẫn luôn ở trong phòng trông nàng, cũng chẳng nghĩ gì nhiều, liền gắp một đũa rau xanh đưa đến bên miệng hắn:“Chàng chưa ăn à? Mùi vị cũng không tệ, so với đồ ăn ngoài quán còn có thêm một chút đặc biệt, có lẽ đó chính là mùi vị của ‘nhà’? Vạn Sĩ Yến tự nhiên ăn rau nàng đút, nếm thử mấy miếng rồi gật đầu:“Quả thật cũng được, ta chưa ăn. Thẩm Ngân Thu chau mày:“Lần sau nếu ta ngủ mất, chàng không muốn ra ngoài thì cứ bảo người ta mang vào cho chàng là được. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương