Bên ngoài sân đang rộn ràng bận bịu, thì trong phòng, Vạn Sĩ Yến lặng lẽ lau người và băng bó vết thương cho Thẩm Ngân Thu.

Nàng ngủ rất say, nếu không có tiếng động chói tai thì rất khó tỉnh lại, bởi vậy Vạn Sĩ Yến không hề để ý đến tiếng ồn ào từ ngoài sân vọng vào.

Hắn chuyên chú lau mặt, chải tóc cho nàng, động tác vô cùng nhẹ nhàng. Cuối cùng, hắn nhìn nàng một lúc lâu, rồi mới cúi xuống, khẽ hôn lên giữa chân mày nàng.

— Quay về bên ta, thật tốt.

Vạn Bạch vừa tới sân liền bắt đầu xử lý đống dược liệu, mang tới bên cạnh Thanh Diệp, không cần nói gì, tự động thay thuốc cho nàng. Vừa làm vừa thở dài căn dặn:“Ta đã dùng loại thuốc tốt nhất, ba bốn hôm tới cố gắng đừng động thủ, đợi vết thương đóng vảy rồi hãy nói. Mùa đông vết thương rất khó lành.