Thanh Diệp không nói gì, trông như đã ngầm đồng tình.

Mà bên kia, Mạc Thiếu Công đã đi được một đoạn, lại đang thao thao bất tuyệt báo cáo: “Đông gia, trước kia người nghi ngờ thân phận đám đệ tử Toàn Dương giáo kia, ta và con cừu ngốc giả dạng thân phận đi điều tra, phát hiện đúng là họ thuộc Toàn Dương giáo thật, nhưng dường như không phải là đệ tử chính thống.

Thâm Dương không nhịn được chen vào: “Ngươi có thể gọi ta là Thâm huynh hoặc Dương ca, gọi cái tên này cứ như gọi loài vật nào đó vậy. Nói xong hắn quay sang Vạn Sĩ Yến bổ sung: “Ta cứ theo A Mạc mà gọi người là Đông gia nhé. Đám đệ tử Toàn Dương giáo kia đều có thẻ thân phận, xem ra đúng là đã nhập môn, nhưng họ chỉ học được vài thứ da lông mà thôi. Sau khi ta điều tra kỹ, mới biết bọn họ đều vào môn trong ba năm trở lại đây, mà xét về tuổi tác, thật ra họ không đủ điều kiện nhập môn. Tất cả đều tự xưng là đệ tử của đệ tam phong.

Hắn nói đến đây thì dừng lại suy nghĩ một lúc rồi tiếp: “Toàn Dương giáo chia làm ba phong. Chủ phong là do chưởng môn quản, nhị phong mấy năm trước phong chủ mất sớm, hiện đã giao cho sư phụ ta tạm thời đảm nhiệm. Chỉ còn lại đệ tam phong, là nơi thường xuyên hoạt động trong giang hồ, họ có hệ thống riêng gọi là phân giáo. Đám người kia đều là đệ tử dưới trướng đệ tam phong, thậm chí hoa văn trên y phục cũng đã có chút thay đổi. Ta thấy đệ tam phong rất có vấn đề.

Tất cả đều là người luyện võ, tai mắt linh mẫn, tiếng gió và tiếng vó ngựa không hề cản trở cuộc trò chuyện.