“Bọn họ nói muốn ‘bắt rùa trong chum’, mẹ kiếp ngươi xem xem, rõ ràng là giở trò gậy ông đập lưng ông, hại sạch người của chúng ta! Ta phải rút lui thôi, ai có bản lĩnh thì đi mà hoàn thành cái nhiệm vụ quỷ quái này!

“Ê? Đại ca đừng đi mà! Huynh đi rồi thì con mụ kia làm sao?

“Tùy tiện vứt nàng ta đến cái thôn hẻo lánh nào đó đi, thôn gì gì Lĩnh ấy, cút!

Vừa nghe xong cuộc đối thoại ngoài cửa, trong lòng Thẩm Ngân Thu đã cảm thấy bất ổn. Chúng định đưa nàng tới nơi khỉ ho cò gáy? Như vậy thì nàng còn trốn ra kiểu gì nữa! Một khi vào núi, đường núi quanh co hiểm trở, e là có đi vào mà chẳng thoát ra nổi!

Còn chưa kịp nghĩ kỹ, cửa phòng đã bị đẩy ra. Nàng giật mình nhưng phát hiện người vào lại là cô bé từng đút cơm cho nàng.