Thâm Dương nghe Mạc Thiếu Công nói liền nhìn ra cửa Túy Hương Lâu , quả nhiên thấy mấy tên đệ tử mặc đồng phục môn phái Toàn Dương giáo đang đi vào.
Nhưng nhìn thì sao chứ? Người của Toàn Dương giáo không được vào đây chắc? Ban đầu Thâm Dương còn có chút nghi hoặc, nhưng rồi nghĩ lại — buôn người, Túy Hương Lâu , mấy cô nương đón khách ngoài cửa… Những liên hệ này, hắn có muốn lờ đi cũng khó. Tuy vậy, chỉ dựa vào lời nói phiến diện của hai người này, hắn cũng không thể hoàn toàn tin tưởng. Đệ tử của Toàn Dương giáo bọn họ sao có thể làm ra loại chuyện âm độc thế này?
“A Mạc, ngươi đừng kích động. Bọn họ vào đây có lẽ cũng chỉ như ta, đến uống rượu thôi. Toàn Dương giáo chia làm ba đỉnh, đỉnh chủ của chúng ta tuy không ra mặt, nhưng nếu hai đỉnh còn lại thật sự làm việc trái đạo đức, ta cũng tuyệt đối không dung túng.
Mạc Thiếu Công dĩ nhiên vẫn phân biệt được nặng nhẹ, hiện tại Thẩm Ngân Thu còn chưa được cứu, giận dữ cũng chẳng giải quyết được gì. Hắn không còn sắc bén như nhím nữa, hiếm khi dịu giọng:“Chúng ta không biết Toàn Dương giáo các ngươi chia ra làm mấy đỉnh gì đó. Ngươi nếu muốn biết chân tướng, thì dùng thân phận của ngươi mà tiếp cận bọn họ, tìm hiểu xem tối nay chợ ngầm định bán những gì. Với lại, giải huyệt cho ta đi, ta bận lắm, cảm ơn.
“Chợ ngầm là cái gì? Thâm Dương thật sự không hiểu, chỉ nghe tên thôi cũng cảm thấy chẳng phải chuyện tốt lành, việc đầu tiên hắn nghĩ đến là những chuyện đen tối không thể để người khác biết.