“Ngươi đừng có run nữa, đem trà vào cho chủ tử bọn ta đi. Còn không đi, nàng ấy sẽ… Thanh Trúc lạnh lùng làm động tác cắt cổ. Tiểu nhị sợ đến mức suýt tè ra quần, cuống cuồng bưng trà chạy về phía tiền sảnh. Thanh Trúc nhìn bóng lưng hắn, khóe môi khẽ nhếch, mang theo vẻ trêu chọc đầy ác ý. Thanh Diệp xoay người rời đi, nói: “Thiếu phu nhân còn chưa tìm được. Ý tứ rõ ràng: ngươi còn tâm trạng đùa giỡn à? Ánh mắt Thanh Trúc thoáng trầm xuống, cười gượng bước theo sau: “Ngươi không phải cũng có tâm trạng dạy dỗ tên Lý Huân kia sao? Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương