Căn cứ của Bắc Thượng Quảng nằm ngược hướng với nơi Hoàng Thủy Phát cư trú. Trên đường đi, khi đi ngang Nam Đài Khẩu, Lý Tân nhìn thấy bóng dáng của Lý Huân liền lập tức dừng lại:“Hắn không ở chỗ Hoàng Thủy Phát! Bọn ta chuẩn bị tới chỗ Bắc ca xem thử.

Lý Huân lúc này tuy đã qua cơn đau thể xác, nhưng tinh thần vẫn còn suy sụp. Song trời đã tối, Lý Tân cũng chẳng nhận ra hắn có gì khác thường.

Hắn ghé sát tai Lý Huân nói nhỏ:“Hay là bỏ đi? Ta cũng chẳng rõ Trương Kỳ đang ở đâu, hắn hay đổi chỗ, người mà ngươi mời đến lần này, sợ là sắp giết bọn ta để trút giận rồi.

“Còn trăm lượng bạc của ta thì sao? — Lý Huân làm bộ đau lòng, diễn rất đạt.

Lý Bách vừa nghĩ đến căn phòng ngập mùi máu là muốn ói, chen vào nói:“Biểu đệ! Hoàng Thủy Phát chết rồi! Một trăm lượng đâu bằng ba cái mạng của bọn ta. Người kia đã nói rồi, nếu nửa canh giờ không tìm được Trương Kỳ thì sẽ giết sạch. Hay là ngươi đi nói, từ bỏ vụ trăm lượng đi?