“…Vậy sao? – Thẩm Ngân Thu nhẹ giọng nói – “Nếu đúng là vì vậy mà họ cứ sống như thế thì cũng chẳng thể trách được chúng ta. Giống như bây giờ, trời đông giá rét, không ai cho họ gì thì họ phải chịu đói chịu lạnh. Cuộc sống là do họ lựa chọn, hậu quả cũng do họ gánh lấy. Trên đời này chẳng có gì hạnh phúc hơn việc được ăn no. Chúng ta muốn cho thì cho, không cho cũng chẳng ai ép buộc – tất cả là tự nguyện cả thôi. Đổi góc nhìn mà nói, nếu ngươi là ăn mày, vừa đói vừa lạnh, có người đưa cho một chiếc bánh bao nóng, ngươi sẽ thấy thế nào?

Lạc Chính Nghĩa nghẹn họng, không biết đáp gì. Nếu là hắn, trong lúc đói lạnh mà được ai đó cho chút ấm áp, chắc chắn sẽ rất cảm kích.

Vạn Sĩ Yến chuyển hướng câu chuyện:“Rẽ trước mặt là đến ngõ Bắc, đi xem chỗ cô ta ở trước đã.

Thẩm Ngân Thu ngước nhìn phía trước, nhẹ gật đầu, trong lòng vẫn có chút vướng mắc – tên ăn mày khi nãy quả thực có gì đó không ổn.

Chẳng lẽ Lạc Chính Nghĩa từng xua đuổi họ? Nhưng những ăn mày khác đâu có phản ứng kỳ lạ như vậy… Vậy hắn sợ cái gì? Rõ ràng là vì thấy ta mới vội bò đi.