Thanh Trúc lo lắng nói:“Chủ tử, chúng ta vẫn chưa biết rõ tính cách của vị đại thiếu gia nhà họ Lạc, nhưng ít nhất có thể nhìn ra thái độ của hắn với chuyện này. Người nói xem, liệu hắn có cố tình đổ tội lên đầu chúng ta không?

Thẩm Ngân Thu ngửa đầu nhìn trần nhà, đáp:“Ta cảm thấy khả năng đó là có. Nếu hắn thật sự là người phân biệt rõ phải trái, đã không để Lạc Tam Xuyên làm càn đến mức này rồi. Có cơ hội thì nên gặp mặt một lần. Thiếu Công, ngươi còn biết gì thêm về người này không?

Mạc Thiếu Công gãi cằm nói:“Ngoài chuyện hắn nổi tiếng nhân nghĩa, hào sảng, mưu trí hơn người, thì hình như điểm yếu duy nhất chính là đứa em út này. Hắn và nhị ca đều khỏe mạnh, chỉ có tam ca là thể trạng yếu nhất. Nhưng nếu nhìn lại bộ dạng vừa rồi của Lạc Tam Xuyên, đâu giống người sức khỏe yếu?

Mọi người đều quay sang nhìn Vạn Bạch.

Vạn Bạch khoát tay:“Nhìn ta cũng vô ích, ta chưa bắt mạch cho hắn. Nhưng chỉ xét qua sắc mặt thì Lạc Tam Xuyên không giống người cường tráng. Da hắn trắng bệch chứ không phải trắng hồng, dù vừa nãy tức giận đến mức dậm chân nhưng mặt cũng không ửng đỏ, chứng tỏ có khả năng khí huyết không đủ. Môi đỏ nhưng hơi tái tím, rất giống triệu chứng tim yếu thường thấy ở sinh ba – tức là tim phổi phát triển không đầy đủ. Nhưng xét thấy hắn dễ xúc động, đi lại cũng nhanh nhẹn, có vài điểm không khớp, nên khó kết luận.