Thẩm Ngân Thu vừa nghe hắn mắng hai chữ “tiện nhân thì lòng liền trầm xuống — không có nữ tử nào lại không ghét cay ghét đắng từ đó. Nhưng nàng còn chưa kịp phản bác, ngẩng đầu đã thấy vẻ mặt vừa kinh hãi vừa nhục nhã của gã trung niên. Người đầu tiên nàng nghĩ đến — chính là Vạn Sĩ Yến. Vạn Sĩ Yến xoa đầu nàng, dịu giọng nói:“Chúng ta cắt lưỡi hắn đi, được không? Hả? Thẩm Ngân Thu nuốt một ngụm nước bọt. Dù gã trung niên đúng là miệng lưỡi ác độc, nhưng vì một câu “tiện nhân mà ra tay cắt lưỡi… nàng vẫn chưa đến mức đó... “Không cần nghiêm trọng như vậy… để ta nghĩ đã. — Thẩm Ngân Thu “ừm nhẹ, đang nghĩ xem nên trừng phạt thế nào, lại thấy thiếu niên áo xanh tên Mạc Thiếu Công vẫn đứng bên cạnh, không bỏ chạy cũng chẳng nhân cơ hội trả đũa. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương