“Nghĩ xong lý do để bịt miệng ta chưa, thế tử đại nhân~?” – Thẩm Ngân Thu nheo mắt cười nhìn Vạn Sĩ Yến.

Vạn Sĩ Yến không biện giải gì, chỉ nhẹ giọng nói: “Là ta giấu nàng, ta sai rồi.

Thẩm Ngân Thu buông tay: “Cũng không trách chàng được. Nhưng để trừng phạt, chúng ta ra phố một chuyến đi!

Ra ngoài? Vạn Sĩ Yến hơi do dự, bởi quanh trang viện hẳn đã bị người theo dõi. Dù có cải trang thì ra khỏi cửa cũng rất dễ bị theo dõi, đặc biệt là Vạn Sĩ Thịnh – sau lần mắc mưu trước, hắn sẽ không dễ mắc bẫy lần hai.

Vẻ trầm ngâm của hắn khiến Thẩm Ngân Thu cũng suy đoán tình hình bên ngoài. Từ lúc nàng tỉnh lại đến giờ, quả thực chưa hỏi tình thế hiện tại ra sao.