Sùng Linh uống rượu rất hào sảng, khiến Thẩm Ngân Thu tưởng tửu lượng của nàng chắc không tồi, ai ngờ chưa đầy một khắc, nàng đã đỏ bừng cả mặt, lảo đảo đi tới ngồi xuống bên cạnh. Chuyện không mời mà đến lại ngồi cạnh thế này khiến Thẩm Ngân Thu hơi giật mình, Vạn Sĩ Yến thì càng khó chịu với Sùng Linh hơn, liếc nàng một cái, ánh mắt lạnh lùng thoáng hiện. Thẩm Ngân Thu thấy dáng vẻ của Sùng Linh thì biết nàng đã say, liền rót một chén trà đưa qua:“Ngươi say rồi, uống chút trà đi đã. Sùng Linh nhận lấy, uống cạn trong một hơi, khí thế chẳng khác gì một hán tử giang hồ uống rượu, khiến Thẩm Ngân Thu tròn mắt sững người, do dự một chút liền quyết định không rót thêm trà nữa. “Ngươi nói xem, sao hắn lại có thể ghê tởm đến thế? Sùng Linh mắt đỏ hoe, hỏi Thẩm Ngân Thu. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương