Cuối cùng thì Thẩm Ngân Thu vẫn không đi bộ về được đến hầu phủ. Với tốc độ của nàng, đi được nửa đường đã như rùa bò chết dí rồi.

Mà chỉ cần Vạn Sĩ Yến khẽ ngồi xuống trước mặt nàng, nàng liền vô cùng tự nhiên trèo lên lưng hắn.

Nàng vừa nằm trên vai hắn vừa ngân nga một điệu hát do mình tự chế, thảnh thơi cảm thán:“Hồi nhỏ ta từng rất mong có người cõng mình, nhưng bà ngoại thì đã lớn tuổi, đám hạ nhân lại không dám làm càn. Mấy người chị họ ai cũng ghét ta, thấy ta đến nhà họ liền cho rằng ta đến giành giật thứ gì đó, thành ra chỉ có bốn người là Thiên Quang bọn họ là chịu nói chuyện với ta. Mỗi lần…

Nàng đang kể dở thì khựng lại, rồi cố làm ra vẻ vui vẻ tiếp lời:“Giờ thì ta cũng có người cõng rồi! Thế tử, cảm ơn chàng nhé, chàng đúng là người tốt!

Vạn Sĩ Yến bị khen như vậy thì chẳng cảm thấy vinh dự gì. Hắn nói:“Nàng không thấy chỉ cảm ơn bằng lời thì quá sức nhạt nhẽo sao?