Hai người bọn họ vừa chèo thuyền qua một con phố thì Vạn Sĩ Yến bất ngờ nhận được… hoa! Thuyền gần như bị hoa phủ kín cả sàn, khiến Thẩm Ngân Thu nghẹn lời. Tất cả đều là do các cô nương đứng trên chiếc cầu vòng phía trước ném xuống—vì khoảng cách gần nên ném trúng vô cùng chuẩn xác. Không ít đóa còn rơi ngay bên chân Vạn Sĩ Yến, từng tiếng “công tử gọi lên mềm mại e thẹn, khiến tâm trạng Thẩm Ngân Thu hoàn toàn nguội lạnh. Thuyền vừa đi qua cầu, đám cô nương vẫn còn gọi với theo phía sau. Quả nhiên dân phong quá phóng khoáng cũng chẳng phải điều tốt! Ấy vậy mà Vạn Sĩ Yến tóc tai không hề rối, vẫn ung dung chèo thuyền như thường. Thẩm Ngân Thu nhìn không nổi nữa, liền hỏi: “Ta trông giống nam nhân lắm sao? Rõ ràng ngồi ngay bên cạnh ngươi mà ai cũng làm như không thấy. Một cái liếc mắt là biết ngươi đã có chủ rồi cơ mà. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương