Trong xe ngựa bỗng yên tĩnh trở lại, chỉ còn tiếng vó ngựa vang vọng bên tai hai người. Thẩm Ngân Thu cảm thấy bản thân cần phải suy nghĩ nghiêm túc hơn về việc đối diện với “tấm chân tình của Vạn Sĩ Yến sau này. Còn chuyện của Thiên Quang và Thiên Vân, nàng vẫn chưa thể đưa ra quyết định, trong lòng có chút giằng co. “Thôi cứ để mấy ngày nữa rồi hỏi thử ý các nàng ấy xem sao. Thiên Quang vừa mới trở về mà ta lại nhắc đến chuyện này, sợ nàng ấy hiểu lầm là ta trách móc rồi tự trách bản thân. Vạn Sĩ Yến không đành lòng nhìn vẻ mặt nhíu mày khó xử, đầy vướng bận của nàng, đành thỏa hiệp: “Vậy thì tạm thời như thế đi. Sau này nàng ra ngoài thì mang theo Thanh Diệp, Thanh Trúc nhiều hơn một chút. Các nàng ấy ở lại phủ vẫn an toàn hơn ở ngoài, nếu không phải Trưởng công chúa có ý động thủ thì người ngoài rất khó trà trộn vào. Thẩm Ngân Thu nhẹ nhàng thở phào, không quên tranh thủ phá đài: “Chàng quên vụ thích khách lần trước rồi à? Người ta còn vào được tận Trường An viện một cách dễ dàng đó. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương