Thiên Quang run run cảm tạ Thanh Trúc, sau đó mới nhận lấy chén trà. Nước trà ấm nóng lướt qua cổ họng khô khốc, nàng cố nén tiếng thở dài, cúi đầu uống cạn.

Thẩm Ngân Thu biết Thiên Quang ngồi cùng bàn với Vạn Sĩ Yến sẽ rụt rè, nhưng bảo Thế tử ngồi bàn khác thì không hợp lễ, mà để Thiên Quang ăn một mình thì nàng lại không yên tâm.

Trong lúc đang phân vân, ánh mắt nàng lướt qua đôi tay của Thiên Quang, liền ra hiệu đưa nàng xuống dưới rửa mặt chải đầu một chút. Khi Thiên Quang trở lại, món ăn cũng vừa được mang lên.

Thấy Thiên Quang vẫn không tự nhiên, Thẩm Ngân Thu dứt khoát đứng dậy kéo Vạn Sĩ Yến sang bàn bên cạnh:“Chúng ta… nói chuyện một lát.

Vạn Sĩ Yến vốn đang mong được gần nàng, nay được nàng chủ động, đương nhiên cầu còn không được.