Thẩm Ngân Thu hoàn toàn không đề phòng, sững sờ nguyên tại chỗ, hoàn toàn không kịp phản ứng. Mãi đến khi Vạn Sĩ Yến quay lại ngồi đối diện, nàng mới bàng hoàng bật dậy, khó tin nhìn hắn:“Ngươi! Ngươi… Vạn Sĩ Yến không nhìn nàng, chỉ ngắm ra ngoài cửa sổ. Trời xanh và những mái nhà thấp xa xa hòa vào một màu, ánh nắng rạng rỡ phủ xuống đất, xua tan đi khí lạnh còn sót lại. Một lúc sau, hắn mới quay đầu lại, nhìn Thẩm Ngân Thu đang trừng lớn mắt, mặt đỏ bừng:“Đây là trừng phạt vì lúc nãy nàng dám đùa giỡn ta. Thẩm Ngân Thu suýt nữa tức đến bật cười:“Trừng phạt? Sáng nay ngươi rõ ràng biết ta không vào được nha môn, còn sai Thanh Trúc và ám vệ đến đón ta! Ta sáng sớm đã vội vàng chạy đi, ngươi sao không nói chính ngươi mới đang giở trò đùa ta?! Vạn Sĩ Yến thản nhiên đáp lời:“Chuyện sáng nay nàng muốn trừng phạt ta cũng được, nhưng ta chỉ chấp nhận hình phạt như vừa rồi thôi. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương