Ngay cả cô thu ngân bên cạnh cũng đỏ bừng mặt vì xấu hổ. Tạ Uyển Dao vội vàng thanh toán, xách túi đồ rời khỏi siêu thị, hận không thể giả vờ như không quen biết anh ta. Về đến nhà, Tạ Uyển Dao nhịn không được mà lên tiếng: “Cố tổng, anh không có việc gì làm à? Hay là không có chỗ nào để đi? Sao lại cứ bám theo tôi hoài vậy? “Bây giờ đang Tết, công việc nào mà không nghỉ? Ông đây cũng phải nghỉ ngơi chứ, được không? “Nếu anh muốn nghỉ thì về nhà mình mà nghỉ. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương