Từ đây đến nhà bà Trương phải đi bộ hơn mười phút, lại thêm tuyết dày, đường trơn trượt, không biết sẽ mất bao lâu mới tới nơi. Nếu chậm trễ, sản phụ và em bé sẽ rất nguy hiểm.

Cô sốt ruột ra mặt, Giang Dục Đường cũng hiểu rõ điều đó. Sau khi giúp cô mặc đầy đủ, anh cũng nhanh chóng đeo găng tay, cầm lấy túi y tế nặng trịch trong tay cô.

Diệp Lương Yên khó hiểu: “Anh làm gì vậy?

“Anh đi với em.

“Không cần đâu…