Nước mắt vẫn còn đọng nơi khóe mắt cô, ánh mắt cô nhìn anh đầy giận dữ, vẻ đẹp khiến người ta động lòng. Nhưng Cố Thời Viễn vẫn phải cứng rắn – nếu không, không biết cô còn chạy trốn anh đến bao giờ. “…Được. Tạ Uyển Dao gật đầu, lại gật đầu thêm một lần nữa. Nước mắt cô rơi xuống, nhưng rất nhanh liền quay đi, dùng tay lau đi giọt lệ: “Cố tổng, đừng quên những gì anh vừa nói. Đây chỉ là giao dịch. Tôi không thể ở bên anh. Nên… tôi chọn phương án thứ hai. “Được thôi. Cố Thời Viễn cũng dứt khoát không kém. Anh kéo cô vào lòng, cúi xuống hôn lên môi cô. Cô nhắm mắt lại, vẻ mặt không chút cảm xúc. Cánh tay anh siết chặt lấy eo cô, hôn càng thêm sâu. Nhưng người phụ nữ vẫn lạnh lùng không đáp lại. Anh buông cô ra một chút, nhìn cô: “Đã gọi là giao dịch, vậy thì cũng nên có thành ý chút chứ? Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương