Thở phào nhẹ nhõm, cô bật đèn định vào bếp lấy cốc nước.

Thấy trên bàn ăn những bát đũa đã được dọn dẹp gọn gàng, món lẩu cay vẫn còn nguyên, chưa đụng đến. Cô không khỏi nuốt nước miếng. Tối nay cô chưa ăn gì, cả trưa cũng bỏ bữa, tính ra cả ngày hôm nay chỉ ăn được một chiếc sandwich vào buổi sáng.

Cô cầm cốc nước, uống một ngụm. Vừa quay đầu, cô lập tức nhìn thấy một bóng người cao lớn đang đứng ngoài ban công – người đàn ông dang rộng hai tay tựa lên lan can, tay phải cầm điếu thuốc, lửa thuốc cháy lập lòe, khóe môi khẽ cong lên một nụ cười nhàn nhạt.

“Phụt—

Tạ Uyển Dao vì quá bất ngờ mà phun cả ngụm nước ra, sặc đến ho liên tục.