Hai người vừa nói chuyện, vừa đùa giỡn, cười vui vẻ, cuộc hội ngộ sau thời gian xa cách cứ thế trôi qua trong một đêm mùa đông. Sáng sớm hôm sau, Diệp Lương Yên theo thói quen tỉnh dậy. Cô lim dim mắt, liếc thấy lồng ngực người đàn ông trước mặt, thoáng ngơ ngác một lúc rồi mới nhớ ra hôm qua anh đã đến thăm mình. Trong lòng ngập tràn cảm động và ấm áp, cô lại rúc vào ngực anh, không muốn dậy nữa. Dù sao hôm nay là Tết, chắc cũng chẳng có việc gì, nên cô cho phép mình lười một chút. Giang Dục Đường vẫn còn ngủ, rõ ràng nhắm mắt nhưng khi cô cựa mình, tay anh theo phản xạ vòng siết lại, giọng nói khàn khàn trầm thấp của người vừa tỉnh: “Ngủ thêm với anh một lát nữa. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương