Diệp Lương Yên ngẩn người, ngơ ngác nhìn anh, gương mặt quen thuộc ấy ở ngay trước mắt cô mà cô chẳng kịp phản ứng. Giang Dục Đường khẽ cong môi, hai tay dang ra định bước tới, không ngờ người phụ nữ trước mặt lại đột ngột lao đến, ôm chầm lấy anh thật chặt. Anh sững lại, rồi bật cười, vòng tay cũng siết chặt lại. Hai người ôm nhau rất lâu, trong vòng tay anh, Diệp Lương Yên thì thầm bằng giọng nghẹn ngào: “Sao anh lại đến đây? “Anh nhớ em lắm. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương