Nhưng rồi đêm thứ hai, đêm thứ ba, đêm thứ tư... Diệp Lương Yên thật sự chịu hết nổi. Anh đem chuyện này ra làm cái cớ quá hoàn hảo! Cô than mệt, anh lại lấy lý do cô sắp đi, miêu tả tương lai anh cô đơn, trống trải, lạnh lẽo... Nhưng làm nhiều lần thì cô không chịu nổi thật. Mấy ngày liền đi làm, quầng thâm mắt đậm thấy rõ, đồng nghiệp còn trêu ghẹo. Nếu cứ thế nữa, công việc có khi xảy ra vấn đề thật. May thay, dì cả tới đúng lúc. Cô suýt chút nữa muốn lạy tạ trời đất! Cuối cùng anh cũng tạm dừng “chiến sự”, nhưng tối nào cũng ôm ôm ấp ấp, cọ tới cọ lui. Cô thật sự hối hận vì đã nói sớm chuyện đó. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương