Anh ta thực sự bế cô lên. Tạ Uyển Dao đành phải mở miệng:“Anh thả tôi xuống! “Cứ tưởng em định im lặng luôn rồi chứ.Anh khẽ cười, vẫn bế cô vào phòng tắm. Căn hộ này không có bồn tắm, chỉ có vòi sen. Đứng dưới làn nước, cả người cô run lên, nhất là mắt cá chân bị thương khiến cô hơi loạng choạng. Người đàn ông nhanh chóng đỡ lấy cô.Dù lúc nãy bị cảm xúc cuốn đi có hơi mất kiểm soát, nhưng ít nhất anh vẫn nhớ cô đang bị thương. Dù không làm cô bị thương nặng hơn, nhưng lúc này nhìn thấy, anh vẫn thấy xót. “Vừa nãy… anh có làm đau em không? Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương