Nhưng đúng lúc cô còn đang âm thầm vui mừng, người đàn ông kia lại nói tiếp:“Dù sao em cũng đã nói ra rồi, thì mai đi đăng ký kết hôn. Còn lễ cưới, đợi sang năm hãy tổ chức.(Vì bố của cô – Lâm Hằng Xương – vừa mới qua đời, nên rõ ràng không thích hợp để làm lễ cưới trong năm nay.) Lâm Văn Duyệt trố mắt:“Gì cơ? Anh nói cái gì? Ai bảo mai đi đăng ký kết hôn hả?! “Chính em vừa nói đấy thôi. “Ý của em là anh lấy em! – Cô tức đến mức muốn hét lên. “Anh lấy em, em lấy anh – thì vẫn là kết hôn chứ có khác gì đâu? Đã kết hôn thì sao phải phân biệt ai cưới ai? Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương