Trên một chiếc xe khác, Tạ Uyển Dao mặt lạnh nhìn ra ngoài cửa sổ, cả người tỏa ra khí lạnh ngút trời. Vốn dĩ cô định đi cùng xe với Lương Yên và mọi người, ai ngờ giữa đường bị người đàn ông này kéo sang xe của mình, bảo là có chuyện muốn nói. Cô vốn không muốn, nhưng lũ bạn “tốt kia lại mặc kệ cô, tự động rút lui hết, khiến cô giận đến phát bực. Cố Thời Viễn hôm nay vốn chỉ đi theo góp vui, không ngờ lại gặp cô. Từ giây phút nhìn thấy cô, tâm trí anh cả ngày chẳng thể tập trung, ánh mắt gần như luôn dõi theo cô, từng cử chỉ của cô đều khiến tim anh rung động. “Dạo tới có thời gian nghỉ ngơi rồi, em định làm gì? Đối với Tạ Uyển Dao, hiện tại đã là sinh viên năm cuối, cũng không cần quay lại trường nữa. Tạ Uyển Dao vốn không muốn trả lời anh, nhưng dù mối quan hệ có rối rắm cỡ nào, cô cũng không quên rằng anh vẫn là ông chủ của mình. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương