Diệp Lương Yên đã thực tập ở khoa Nhi gần một tháng, cô đã dần quen với cách làm việc và nhịp độ tại đây, cũng ngày càng thành thạo về chuyên môn. Cô khoác lên người chiếc áo blouse trắng, trông càng toát lên một nét cuốn hút khác biệt. Từ sau khi mọi người biết cô đã kết hôn, những bác sĩ nam trẻ tuổi còn độc thân như Sở Thiếu Dương cũng tự động rút lại sự quan tâm. Tuy nhiên, vẫn có vài nữ bác sĩ thích tám chuyện tỏ ra rất tò mò về chồng của cô, nhưng Diệp Lương Yên lại không muốn gây sự chú ý, nên luôn nói rất ít. Trưa hôm đó, như thường lệ cô cùng Ninh Tiêu Tiêu và Hứa An Tĩnh ăn cơm tại căng-tin bệnh viện. “À đúng rồi, Lương Yên, mai sinh nhật cậu đó, tính ăn mừng sao đây? — Ninh Tiêu Tiêu bất ngờ hỏi. Diệp Lương Yên ngẩn ra, nghĩ lại thì đúng thật mai là sinh nhật cô. “Tớ chưa chuẩn bị gì, chắc cứ để vậy thôi. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương