Về tới nhà, Giang Dục Đường nắm tay cô, ngón tay vuốt ve từng ngón tay mảnh mai của cô: “Sao không đeo nhẫn? “Em cất rồi, đeo bất tiện. Giang Dục Đường khẽ siết tay cô: “Đeo vào đi, như vậy sẽ không sợ người khác hiểu lầm. Trước kia khi còn học ở trường, Diệp Lương Yên đôi lúc vẫn đeo nhẫn cưới, nhưng bây giờ đã bắt đầu thực tập – cũng là đi làm, mà nghề bác sĩ lại đặc thù, đeo nhẫn thật sự không tiện. Cô mỉm cười, nhẹ nhàng đáp: “Được. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương