Diệp Lương Yên sở hữu vẻ đẹp thanh tú, trong ánh mắt phảng phất sự lạnh nhạt, nhưng khi cười thì lại dịu dàng và đầy thiện cảm — kiểu con gái dễ khiến đàn ông động lòng. Còn Hứa An Tĩnh thì gương mặt búp bê, đôi mắt to tròn lanh lợi, mới nhìn thì ai cũng dễ đổ, dù sau này tiếp xúc nhiều có thể sẽ bị “vỡ mộng... Hứa An Tĩnh thì vui vẻ hợp tác, trao đổi thông tin rất hào hứng. Còn Diệp Lương Yên thì khá lãnh đạm. Đúng lúc đó, điện thoại cô vang lên, cô vội đứng dậy ra ngoài nghe máy. Giang Dục Đường đã tới. Vừa bước xuống xe, anh đã thấy bóng dáng vợ trong quán trà phía đối diện. Anh cúp máy, đứng bên kia đường chờ đèn xanh, ánh mắt xuyên qua cửa kính quán trà dừng lại trên người Diệp Lương Yên. Anh thấy cô nghe điện thoại xong, vừa quay người lại thì có một người đàn ông lạ bước tới nói chuyện. Trông có vẻ quen biết, hai người trao đổi vài câu rồi cô quay lại bàn. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương