Sở Thiếu Dương thì lẩm bẩm: “Tốt quá, chỉ cần không phải bạn trai là được. Diệp Lương Yên khẽ mở miệng, cảm thấy hình như hiểu lầm lại còn lớn hơn rồi… Nhưng Sở Thiếu Dương không cho cô cơ hội lên tiếng, lập tức nói: “Vậy… tối nay em có rảnh không? em là người mới đến khoa, anh mời em ăn một bữa nhé? Mấy bác sĩ khác nghe vậy lập tức ồn ào lên, đồng thanh đề nghị cùng đi tụ tập ăn uống. “Đi đi đi, mọi người cùng đi, tôi bao hết! Sở Thiếu Dương cũng khá hào phóng. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương