Bước chân anh khựng lại. Ánh mắt sâu thẳm như mực quét từ Giang Chi Hành sang người phụ nữ bên cạnh rồi đến hai đứa trẻ, cuối cùng lại dừng trên gương mặt của ông ta. Ánh mắt anh càng lúc càng lạnh. Giang Chi Hành khẽ hé miệng, định nói gì đó, nhưng Giang Dục Vân đã không nhịn được mà bước lên trước, cười ngoan ngoãn: “Chào anh! Anh là anh trai đúng không? Em thấy anh trên bản tin rồi...” “Vân Vân, đủ rồi!” – Giang Chi Hành hiếm khi nghiêm mặt. Ông biết cậu con trai lớn của mình sẽ không vui khi thấy cảnh này. Ông khẽ ho một tiếng: “Đi thôi.” Người phụ nữ đưa mắt nhìn Giang Dục Đường một lượt, rồi ôm đứa bé rời đi, không nói gì thêm. “Gia đình bốn người” ấy nhanh chóng rời khỏi nhà hàng. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương