Diệp Lương Yên đi vào bếp, đúng lúc dì Tần vừa làm một ít bánh quy và đồ ăn vặt ngon để dùng trong dịp Tết. Cô chọn vài món, rồi pha thêm một bình trà, bưng ra sân. Chu Tiểu Thanh vừa đi dạo quanh sân một vòng, trong lòng nghĩ đây là nơi Giang Dục Đường lớn lên từ bé, bỗng thấy ấm áp hẳn. “Cô Chu, ngại quá nếu vừa rồi có sơ sót gì. Nào, mời uống chút trà. – Diệp Lương Yên đặt khay trà lên bàn tròn nhỏ trong sân. Nghe tiếng, Chu Tiểu Thanh quay người lại, ánh mắt mang theo nụ cười nhẹ, bước đến ngồi xuống bàn: “Không đâu, Lương Yên cô khách sáo quá rồi. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương