Lại một ngày trôi qua, bà cụ Diệp vẫn chưa có dấu hiệu tỉnh lại. Ở trường học, Diệp Lương Yên đã xin nghỉ. Cô cũng không ra ngoài, chỉ ở nhà không đi đâu cả. Lâm Thanh Viên đến Bán Nguyệt Loan. Bà nghe tin liền vô cùng lo lắng nên mới vội vàng qua đây. Vừa nhìn thấy Diệp Lương Yên, bà không nhịn được mà trách mắng: “Con bé này! Mẹ phải nói con thế nào đây? Con chạy đến nhà họ Diệp làm gì? Sớm biết con bướng bỉnh như vậy, mẹ đã không nói với con chuyện đó rồi! Vừa nói, nước mắt bà vừa không kìm được mà rơi xuống. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương