Bọn họ chỉ nhận được cuộc gọi từ dì Mãn, biết được bà cụ Diệp bị ngã xuống cầu thang, nhưng không rõ nguyên nhân cụ thể.

Nhìn thấy Diệp Lương Yên và Giang Dục Đường có mặt ở đây, cả hai người đều vô cùng ngạc nhiên.

Diệp Lễ Thành quét ánh mắt sắc bén về phía Diệp Lương Yên, sau đó tiến đến trước mặt dì Mãn, lạnh giọng hỏi: “Chuyện gì đã xảy ra? Sao mẹ tôi lại tự dưng ngã từ cầu thang xuống?

dì Mãn khóc lóc, không ngừng lau nước mắt: “Ông chủ… bà cụ… bà ấy… Bà ta liếc nhìn Diệp Lương Yên một cái, có vẻ e dè vì sự hiện diện của Giang Dục Đường, không dám nói bừa, chỉ dám lấp lửng: “Ông chủ… sức khỏe của bà cụ vốn đã yếu… lần này ngã rất nặng… nếu chẳng may…

“Tôi đang hỏi bà chuyện gì đã xảy ra, không bảo bà lải nhải mấy thứ vô nghĩa!