Chiếc xe đã chạy lên đường cao tốc, dù bây giờ có quay lại cũng không kịp lên máy bay nữa. Cô đột nhiên nhớ đến trợ lý đi cùng mình, vội hỏi anh ta sẽ xử lý ra sao. Cố Thời Viễn nói: “Anh đã gọi cho cậu ta rồi, hành lý của em sẽ được đưa về công ty. Tạ Uyển Dao mím môi. Những chuyện này thực ra chỉ cần nhân viên công ty xử lý là được, nhưng anh lại đích thân đến tận sân bay đón cô… Màn đêm phủ xuống, chiếc Porsche xanh lao nhanh trên con đường nhựa. Bên ngoài cửa sổ xe, thành phố về đêm rực rỡ và mê hoặc hơn vì không khí lễ hội, ánh đèn lung linh làm cảnh sắc càng thêm huyền ảo. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương