Cô không dám ngẩng đầu, nhưng vẫn có thể cảm nhận được bầu không khí trong phòng đột nhiên trở nên lạnh lẽo. Người kia cười gượng, vội vàng nâng ly rượu: “Tôi nói nhảm thôi, uống nhiều quá nên lỡ lời. Thiếu gia Diệp, tôi tự phạt một ly đây!” Những người khác cũng vội vã hòa giải, không khí trong phòng dần trở lại bình thường. Tối hôm đó, cô chỉ ngồi trong phòng, không ai nói chuyện với cô. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương