Anh trai nhìn cô chăm chú bằng ánh mắt sâu thẳm. Cô không hiểu ánh mắt đó, nhưng cô sợ nhìn thẳng vào anh, vì cảm giác như nó sắp thiêu đốt cô vậy. Một lúc sau, anh khẽ nói: “Viên Viên, sắp tới anh sẽ có công việc ổn định rồi, em không cần vất vả nữa.” “Anh không định ra nước ngoài sao?” “Ừ.” “Sao lại không đi? Đây là cơ hội tốt! Em nghe nói người có thể xuất ngoại đều rất giỏi!” Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương