Bên ngoài cổng nhà họ Diệp, có một người đang lảng vảng qua lại. Trên tầng hai, Diệp Hân Giai đứng nhìn ra ngoài cửa sổ, thấy người kia cứ đi tới đi lui. Diệp Hân Vinh bước đến: “Chị, chị đang nhìn gì vậy?” Cô hất cằm về phía cửa: “Nhìn người kia kìa.” Diệp Hân Vinh kiễng chân nhìn theo: “Ai vậy? Người quen à?” Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương