Diệp Lương Yên sững lại, mím môi, nhưng không hỏi gì thêm, chỉ nhẹ giọng đáp: “Con hiểu rồi.

“Được rồi, ra ngoài đi. Mẹ tự nấu được. Lúc nào cơm chín mẹ gọi.

Diệp Lương Yên vốn định giúp mẹ làm bếp, nhưng bà phẩy tay đuổi khéo:

“Con nấu nướng vụng về lắm, ra ngoài đi, đừng cản trở mẹ.

cô bật cười, đành quay lại phòng khách, tiện tay rót một tách trà đặt trước mặt ông :