Chiều nay Tạ Uyển Dao hiếm hoi có chút thời gian nghỉ ngơi, liền muốn hỏi thăm Diệp Lương Yên về chuyện của cô. Tâm trạng của Diệp Lương Yên giờ cũng không còn tệ như trước nữa, nhất là khi nhìn thấy một người nào đó ăn mì mà còn không dám phát ra tiếng, nụ cười lại càng rõ ràng hơn: “Uyển Dao, tớ ổn rồi, cậu đang làm gì đó? “tớ vừa tan làm, chuẩn bị về nhà. “Oh, về nhà à, vậy lát nữa tớ qua tìm cậu nhé? Tạ Uyển Dao khẽ nhíu mày, cảm thấy giọng điệu của Lương Yên có gì đó lạ lạ: “Được, cậu qua đi. “Vậy nhé, lát gặp, bye bye. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương