Sau bữa trưa, bà nội Giang giục cô nhanh chóng mang cơm đi, Diệp Lương Yên hết cách, đành lái chiếc xe nhỏ màu trắng của mình đến Đường Viễn Group. Đến bãi đỗ xe tầng hầm, cô nhớ lời bà nội Giang dặn: đừng báo trước với Giang Dục Đường, như vậy mới gọi là “bất ngờ“. Nhưng Diệp Lương Yên vẫn gọi cho anh một cuộc. Kiểu tạo bất ngờ này cô thật sự không làm được, lỡ anh đang bận họp thì sao? May mắn thay, điện thoại rất nhanh được bắt máy, giọng anh có vẻ ngạc nhiên: “Bà xã, có chuyện gì sao?” “À... anh đang bận à?” “Không, vừa về đến văn phòng.” Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương