Sáng hôm sau.

Diệp Lương Yên từ trên lầu đi xuống, trong phòng khách truyền đến tiếng cười nói vui vẻ. Cô bước lại gần, thấy Giang Dục Cẩm và bà nội Giang đang ngồi trên sofa, bên cạnh còn có dì Tần và hai người phụ nữ trung niên.

Thấy cô xuống, dì Tần lập tức tiến lên:

“Thiếu phu nhân, cô dậy rồi.”

“Dì Tần.” Diệp Lương Yên mỉm cười, bà nội Giang vẫy tay với cô: “Lương Yên, lại đây ngồi với bà.”