Ngoài vườn,

Hoàng Lệ khẽ bĩu môi, giọng đầy khinh miệt:

“Hóa ra cô ta còn chẳng phải thiên kim nhà họ Diệp, vậy mà còn mặt dày ở lại nhà họ Giang không chịu đi. Rõ ràng là ham danh lợi, muốn bám lấy đại thiếu gia.”

“Đừng nói bừa.” Hạ Hồng khẽ trách, dù vậy, trong lòng cũng có chút thở dài: “Nhưng thật sự không ngờ, thiếu phu nhân lại là người như vậy.”

“Còn gọi cô ta là thiếu phu nhân à? Cô không thấy hôm nay lão gia đích thân đến sao? Một người như cô ta, chắc chắn sẽ bị đuổi khỏi nhà họ Giang thôi. Ai mà chấp nhận một đứa con riêng làm con dâu?”