Lúc này, Giang Dục Đường lại tiếp tục ra giá: “Hai mươi tám triệu! Diệp Lương Yên lần này thực sự bị dọa sợ, cô cũng nhỏ giọng khuyên nhủ: “A Đường, đủ rồi, nhường cho ông nội đi, giá này đã cao hơn nhiều so với mười tám triệu rồi. Hơn nữa, ai ở đây cũng biết hai người là ông cháu, tranh qua tranh lại thế này có ý nghĩa gì không? Giang Dục Đường mỉm cười, khóe mắt ánh lên tia gian xảo: “Chờ thêm chút nữa. Chỉ nghe một giọng nói vang lên: “Ba mươi triệu! Diệp Lương Yên: “…… Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương