Cô còn nhớ có một lần, cô khóc. Cửa phòng bất ngờ mở ra. Cô ngồi xổm dưới đất, ngẩng đầu lên, nhìn thấy người đàn ông đó với gương mặt dữ tợn, to lớn như con hổ trong sở thú, khiến cô sợ hãi không dám cử động. Người đàn ông đó nhìn cô một cái, bỗng hừ lạnh đầy khinh miệt, sau đó sải bước rời đi. Xuyên qua cánh cửa mở rộng, cô nhìn thấy mẹ đang ôm chăn khóc. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương