Ở phía xa, một ánh mắt đen lạnh lẽo đang nhìn chằm chằm vào họ, như thể sắp bùng cháy.

Trình Viễn Vũ đứng cạnh Cố Thời Viễn, nhếch môi cười nhạt: “A Viễn, chúng ta cũng xuống nhảy một điệu chứ?

Cố Thời Viễn không trả lời, thậm chí không thèm liếc nhìn cô.

Ngón tay Trình Viễn Vũ hơi siết lại. “Sao thế? Chẳng lẽ anh thấy cảnh này mà trong lòng không tức giận sao? Chỉ cần chúng ta cũng xuống nhảy, anh đoán xem Tạ Uyển Dao sẽ có phản ứng gì?

“… Cố Thời Viễn thu lại ánh mắt, xoay người bước đến ghế sofa nghỉ ngơi, thản nhiên ngồi xuống.