Hai người cãi qua cãi lại vô cùng náo nhiệt, thì bỗng nhiên Lục Diệu Thanh nhìn về phía họ. Bốn cô gái giật bắn mình, có chút ngượng ngùng, chỉ biết cười gượng coi như chào hỏi. Ánh mắt Lục Diệu Thanh lướt qua họ, nhàn nhạt thu hồi, dường như không nhận ra. Sau đó, anh đứng dậy, đi về phía quầy tính tiền rồi rời khỏi quán. Người phụ nữ ngồi đối diện anh có vẻ thất thần, nhưng rồi như sực tỉnh, vội vã chạy theo. Lục Diệu Thanh ra khỏi quán cà phê, chuẩn bị rẽ về phía nhà, thì một chiếc xe vừa lúc dừng lại bên đường. Cửa ghế phụ mở ra, một bóng dáng quen thuộc bước xuống, khoác trên người chiếc áo dạ màu be nhạt. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương