Diệp Lương Yên đứng một chân, tay vịn vai người đàn ông để giữ thăng bằng. Giang Dục Đường nâng mắt cá chân của cô lên, chỗ sưng đỏ so với tối qua đã đỡ hơn một chút, nhưng vẫn còn rất rõ ràng. Người đàn ông ngồi xổm xuống, để chân bị thương của cô lên đùi mình, ngẩng đầu nhìn cô, nhíu mày: “Em đã đi bệnh viện chưa?” “Rồi, tối qua em đã đi.” Giang Dục Đường thoáng suy nghĩ gì đó, đứng dậy, tiện tay đỡ cô, rồi hỏi: Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương