Hắn liếc qua cánh cửa phòng đang mở phía đối diện. Rõ ràng, hai người họ vừa bước ra từ đó. “Chỉ tình cờ gặp thôi.” Đường Chính Hiên chẳng buồn quan tâm, thậm chí còn chẳng muốn dây dưa với tình huống này. “Em dâu, giờ em đã tìm thấy Chính Hạo rồi, anh đi trước đây.” “Anh, đừng đi vội.” Đường Chính Hạo nhìn qua nhìn lại giữa hai người họ, cảm thấy có gì đó không ổn, “Vợ, tại sao em lại ở cùng anh trai anh? Lại còn cùng bước ra từ một căn phòng?” Diệp Hân Giai trừng mắt nhìn hắn, không thể tin nổi, “Anh đang nghi ngờ tôi à?” Đường Chính Hiên cũng lạnh mặt, “Chính Hạo, lời nói phải có chứng cứ.” Khoé môi hắn bỗng cong lên, nụ cười đầy giễu cợt, “Chính cậu mới là người lén lút sau lưng vợ, còn không biết che giấu, bị phát hiện rồi nên em dâu mới đi theo. Trùng hợp, anh tối nay cũng ở phòng đối diện để bàn công chuyện. Cô ấy chỉ đi nhầm phòng thôi.” Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương